Làm sao mà tôi không khóc cho được?
Vũ Thị Phương Anh
- Tôi đang muốn khóc. Không, nói đúng hơn, tôi đang khóc. Khóc âm thầm,
nước mắt không tuôn ra bên ngoài, mà chảy vào bên trong nên không ai
thấy, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không khóc.
Làm sao mà khóc, hử? Có chồng con đề huề, có nhà cửa và việc làm ổn
định, lại có cả xe cộ để đi lại – 3 người trưởng thành mỗi người một
chiếc xe máy, còn con bé 15 tuổi thì một chiếc xe đạp – tóm lại là mọi
thứ đều có cả rồi, mắc mớ chi mà (muốn) khóc? Ông xã tôi gằn giọng, hỏi
tôi như thế.
Trời ơi, “làm sao mà tôi không khóc cho được?” Cái câu cửa miệng của
tôi, vốn lấy ra từ câu chuyện “Cáo, thỏ và gà trống” của trẻ em mẫu
giáo, trước giờ chỉ để đùa vui, nhưng bây giờ bỗng trở thành sự thực,
một sự thực làm quặn thắt lòng tôi.
Ừ, làm sao mà tôi không khóc cho được cơ chứ, khi một người yêu nước như
tôi, mà bây giờ lại bị người ta tước mất cái quyền đóng góp cho đất
nước như thế này?
Cái gì, ai, đứa nào đã tước đi của em cái quyền đóng góp cho đất nước?
Ông xã tôi bảo. Nhưng, em có nói ra thì anh cũng có thay đổi được gì
đâu? Thì cứ nói ra xem đã nào, ông xã tôi gắt. Ừ, thôi thì nói vậy.
Là như thế này. Mới đây ông Đinh La Thăng, Bộ trưởng Bộ GTVT có đưa ra
kế hoạch thu phí ô tô, xe máy. Theo đó, mọi người sử dụng đường xá để đi
lại thì rõ ràng cần phải đóng góp vào là lẽ đương nhiên, thế mà hiện
nay người ta lại chưa thu hết, mà chỉ mới thu phí ở một số tuyến đường
thôi. Nên bây giờ phải tiếp tục tận thu, cho đủ. Ai sử dụng đường xá
cũng phải đóng cả.
Đúng quá, phải không. Nhưng dân ta, vốn quen thói sử dụng chùa mọi thứ,
ví dụ như … không khí để thở, và tất nhiên là … đường xá để đi lại (trừ
những đoạn có thu phí, nhưng mà ít lắm, mà nếu muốn tránh thì hoàn toàn
có thể đi đường khác), mới nghe đến chuyện đóng phí là đã la ầm lên,
không chịu. Dân gì mà hư thế không biết.
Vì dân chưa đồng thuận, nên Bộ trưởng đã giãn kế hoạch ra, chưa thu ngay
tất cả, mà chỉ mới định thu phí xe ô tô thôi. Số lượng người có xe ô tô
sắp phải đóng phí, theo tính toán của Bộ trưởng, là cỡ 600,000 người.
Sáu trăm ngàn người, nghe cho rõ nhé, trên một đất nước gần chín mươi
triệu dân. Tức là chưa đến 1%. Quá ít, vì một trăm người vẫn chưa có nổi
một người, chẳng thấm vào đâu cả. Và tất nhiên, tôi không nằm trong số
sáu trăm ngàn người đó.
Thế thì sao, không phải đóng phí chứ gì, vậy có gì mà khóc? Ối trời ơi
anh ơi, làm sao mà em không khóc cho được? Anh không nghe Bộ trưởng nói
kia à, ông tin rằng những người dân (được đóng phí) sẽ tự hào, hạnh phúc
khi đóng phí, vì đó là đóng góp cho đất nước cơ mà. Đóng vào, để nhà
nước ta có tiền mà cải thiện hệ thống đường xá, hạ tầng giao thông của
đất nước chứ. Để tệ hại như hiện nay thì coi sao được? Quá đúng.
Đấy, thế mà tôi, một người cũng sử dụng phương tiện giao thông hàng
ngày, không những thế còn đi rất xa, trước đây là chạy tít lên Thủ Đức
(gần Bình Dương, xa hơn Suối Tiên) đi làm hàng ngày, nay lại chạy xuống
tận cầu Tham Lương (quận 12) cũng hàng ngày, mà lại không phải đóng phí
gì cả, là sao? Hóa ra là tôi đang xài chùa, ăn bám vào nhà nước? Mà chỉ
là do tôi không có đủ tiền để mua xe ô tô thôi, nên không có được niềm
tự hào, hạnh phúc được đóng góp?
Lẩn thẩn, tôi tự hỏi, tại làm sao mà tôi không có tiền để mua xe ô tô
nhỉ? Ừ thì tôi học xong thì được giữ lại trường, hãnh diện lắm, rồi làm
miết, làm miết tới giờ (chính xác là tới tháng 8 năm ngoái), bao lần có
cơ hội làm bên ngoài, làm cho công ty nước ngoài hoặc tư nhân, lương khá
hơn gấp cả chục lần, nhưng tôi lại cứ kiên trì bám vào khu vực công. Vì
tôi nghĩ như thế mới là yêu nước, là đóng góp.
Mà đã làm cho nhà nước thì làm sao mà có tiền mua ô tô riêng được nhỉ,
tôi tự hỏi (mặc dù vẫn thấy có nhiều người làm cho nhà nước nhưng giàu
lắm). Ví dụ như trường hợp của tôi, cho đến khi tôi nghỉ nhà nước cách
đây gần 1 năm là tôi đã làm được 28 năm liên tục, và mức lương của tôi
khi nghỉ, đã cộng tất cả các khoản trợ cấp vv, là … chưa đến 10 triệu.
Tất nhiên, đó đã là mức phải đóng thuế thu nhập rồi, và tôi luôn đóng
rất chăm chỉ, chưa bao giờ trốn, kể cả những thu nhập lắt nhắt như lâu
lâu có dạy thêm chỗ này, chỗ khác, hoặc viết bài báo được vài trăm ngàn
đồng.
Trong khi đó, bạn bè tôi, những đứa nhanh chân bỏ nhà nước vào thời mới
mở cửa để đi làm cho tư bản nước ngoài, hừm, cái bọn bóc lột ấy mà, hoặc
bỏ nghề đi làm kinh doanh, buôn bán, giờ thì đứa nào đứa nấy đều có xe
hơi cả rồi. Tức là lọt vào trong cái số 600,000 người sắp được quyền tự
hào và hạnh phúc vì được đóng phí để góp phần nâng cao chất lượng của hạ
tầng giao thông của đất nước, vốn cũng là bộ mặt của nước VN, và là đòn
bẩy thúc đẩy sự phát triển kinh tế gì gì đấy. Trời ơi, tại sao trong số
600,000 người ấy lại không có tôi, một người thiết tha yêu nước? Tại
sao, tại sao, tại sao????
Cho nên mới hỏi, “làm sao mà tôi không khóc cho được?” Vì ông xã tôi
nghe đến đấy thì … cũng im luôn rồi, không nói thêm được gì nữa.
Làm sao mà tôi không khóc cho được, cơ chứ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét