Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012



TẶNG BÁC LINH
( VIẾT LẠI SAU KHI BÁC HỌP TW ….)
NON NUỚC
LÂU ĐẾN KHÔNG VỀ
GHÉ VỚI NHAU
DĂM BA BỮA RƯỢU
MỘT CÂU CHÀO
BÁC VỀ KHÔNG ĐẾN
BUỒN TẠC CHÉN
RƯỢU ĐẾN BỜ MÔI
NUỚC MIẾNG KHÔ
DĂM BA CÂU CHUYỆN
BUỒN CON MỌN
NẶNG NỢ HAI HÒN
NƯỚC VỚI  NON
NON KIA VỚI NƯỚC
MUÔN TÌNH CŨ
TA BẠN CHUNG TÌNH
MỘT CHÉN CHUNG
MỘT CHÉN BUỒN
TA SAY TÌNH TRI KỶ
HAI CHÉN BUỒN
VẬN NƯỚC HÃY CÒN NON
 ........
SẦU MỘT MÌNH
TA CHÉN MỘT MÌNH TA.
                                                                         Ngày 9 /10/2012

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

BÀI THƠ TUYỆT VỜI CỦA MỘT CẬU BÉ DA ĐEN

Bài thơ được tổ chức UN bình chọn là bài thơ hay nhất . Bài thơ được viết bởi một đứa bé Châu Phi
When I born, I black
When I grow up, I black :
When I go in Sun, I black
When I scared, I black
When I sick, I black
And when I die, I still black

And you white fellow
When you born, you pink
When you grow up, you white
When you go in sun, you red
When you cold, you blue
When you scared, you yellow
When you sick, you green
And when you die, you grey
And you calling me colored??

Dịch:

Khi tôi sinh ra, tôi màu đen
Khi tôi lớn lên, tôi màu đen
Khi tôi đi dưới mặt trời, tôi màu đen
Khi tôi sợ, tôi màu đen
Khi tôi đau, tôi màu đen
Và khi tôi chết, tôi cũng màu đen
.
Anh nói rằng anh trắng
Khi anh sinh ra, anh màu hồng
Khi anh lớn lên, anh màu trắng
Khi anh đi dưới mặt trời, anh màu đỏ
Khi anh lạnh, anh màu xanh
Khi anh sợ, anh màu vàng
Khi anh đau, anh màu tái (lục)
Và khi anh chết, anh màu xám
Và tại sao anh lại nói tôi là da màu !

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

8 cách để sống tích cực hơn
Thay vì chìm đắm trong bi quan và chán chường, hãy mở cửa sổ, hít thở những cơn gió trong lành và tập suy nghĩ tích cực.
Đánh giá cao những gì mình đang có
Hãy nhìn xung quanh và xem xem bạn may mắn hơn bao nhiêu người? Đừng chỉ "nhìn lên" và oán trách; thay vào đó bạn hãy "nhìn xuống" và cảm thấy cuộc sống của mình còn tốt hơn rất nhiều những người bất hạnh khác. Bạn hãy nhớ rằng, những gì bạn đang có không hề dễ dàng mà có, không tự nhiên sinh ra. Vậy nên, trân trọng điều mình có và mỉm cười bước tiếp.
Tránh so sánh bản thân với người khác
Bạn đừng vẽ ra một ai đó gọi là "con người ta" rồi tự làm mình căng thẳng trong những cuộc đua thắng-thua mệt mỏi. Tại sao không học cách đánh giá bản thân, tìm ra điểm mạnh, điểm yếu và không ngừng phát huy thế mạnh? Mỗi người sinh ra đã là một món quà cho cuộc sống này. Bạn có ý nghĩa của riêng bạn và hãy đặc biệt theo cách của bạn!
Ghi nhớ "Thất bại là mẹ thành công"
Giống như một cặp bài trùng, thất bại luôn song hành cùng thành công. Bạn sẽ chẳng có được thành công nếu không đôi, ba lần vấp ngã ở đâu đó. Thất bại làm cho thành công ý nghĩa và đáng trân quý hơn. Chấp nhận thất bại như một lẽ dĩ nhiên của cuộc đời, sau đó vững vàng bước tiếp. Cuối con đường hầm nào cũng có lối ra, chỉ có điều bạn có cất công đi tìm ánh sáng đó không mà thôi!
Trở thành thầy giáo của chính mình
Hãy tin tôi, không một người thầy nào tốt hơn chính bạn! Không ngừng học tập, trau dồi kiến thức và học hỏi những người xung quanh bạn. Kiến thức sẽ giúp bạn tự tin và mạnh mẽ hơn.
Nghĩ kỹ trước khi hành động
Từ suy nghĩ đến hành động là cả một chặng đường. Nếu bạn nóng vội đốt cháy đoạn đường ấy, rất có thể bạn sẽ đi lạc và vấp ngã. Vì vậy, hãy dành thời gian để nhận định vấn đề và tìm ra cho mình con đường đúng đắn nhất để tránh hối tiếc sau này. Học cách "nghĩ hai lần" cũng là một nghệ thuật sống.
Thể hiện sự tự tin
Nếu bạn đang bối rối và bi quan, hãy thử cách hít thở thật sâu và tỏ ra tự tin nhất có thể. Bạn cứ tỏ ra là mình đang rất tự tin, tin vào những gì mình có. Vẻ ngoài mạnh mẽ ấy sẽ dần kéo con người bên trong bạn mạnh mẽ hơn.
Sống vì hiện tại
Sư phụ Master Oogway trong phim hoạt hình nổi tiếng Kung Fu Panda đã nói: "Hôm qua là lịch sử, ngày mai là bí ẩn nhưng hiện tại là một món quà". Bạn muốn lịch sử, điều bí ẩn hay món quà? Vì hôm nay là món quà, và nó dành cho bạn, vậy nên đừng ngần ngại mở nó ra và tận hưởng trọn vẹn. Đừng để nỗi buồn quá khứ hay lo lắng tương lai làm bạn nhụt chí.
Tìm thấy mặt tốt ở người khác
Những người sống tích cực luôn biết tiếp cận những ưu điểm của người khác, từ đó lấy làm động lực cho chính mình.
Bài thơ tình 28 của Tagore!
Đôi mắt âu lo, em buồn
Đôi mắt em nhìn vào tâm tưởng của anh
Như trăng kia nhìn sâu vào biển cả,
Em đã biết cõi đời anh
Trong đời anh, anh không dấu em một điều gì cả,
Chính vì thế mà em không bao giờ hiểu biết hết về anh
Nếu đời anh là hạt ngọc,
Anh sẽ đập tan ra hàng trăm mảnh
để xâu thành một chuỗi hạt
và quàng vào cổ em
Nếu đời anh là một đoá hoa dịu dàng bé bỏng
Anh sẽ tách ra khỏi cành
và cài lên mái tóc em
Nhưng than ôi!
đời anh là một trái tim nào ai biết được bến bờ của nó
Và em là nữ hoàng của Vương quốc đó
Thế mà em có bao giờ biết được biên giới của nó đâu.
Nếu trái tim anh là lạc thú
Nó sẽ nở ra nụ cười sung sướng và em sẽ thấu suốt được ngay
Nếu trái tim anh là khổ đau
Nó sẽ lặng yên biến thành những hạt lệ trong phản chiếu nỗi niềm u uẩn
Nhưng trái tim anh là tình yêu
Niềm vui, nỗi buồn của nó là vô biên
Cái giàu cái nghèo của nó là trường cửu
Trái tim anh ở gần em như chính cuộc đời em đó
Nhưng em có bao giờ hiểu được rõ cả nó đâu.
(Tagore)

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012


hi ‘Trẫm’ Bùi Giáng tặng thơ cho các ‘Đại ca’

Nguyễn Tấn Cứ
Tranh của Nguyễn Xuân Hoàng.
Cân nhắc mãi, rồi tôi thấy không thể không viết về con người có nhiều giai thoại này. Bởi cơ duyên, nhiều câu chuyện về ông tôi được tận mắt chứng kiến, bất ngờ thấy được. Đặc biệt là chuyện ông tặng thơ cho người đời.
Tôi xin gọi ông theo nhiều danh xưng mà người đời đặt cho Bùi Giáng: Bùi tiên sinh, Trung niên thi sĩ, Đười ươi thi sĩ. Còn Bùi Giáng thì ngấm ngầm cà rỡn tự cho mình là Đại Vương nên chỉ yêu những người đẹp nhất trên trần gian, và ông thường tự xưng là Trẫm.

Nhắc đến thi sĩ Bùi Giáng người ta thường hay nhớ đến một gã trung niên sặc sỡ màu sắc xanh xanh vàng vàng đỏ đỏ với đôi mắt sáng quắc sau một đôi kính cận dày cộp.

Khắp Sài Gòn Chợ Lớn người ta thường thấy thi sĩ thoắt ẩn thoắt hiện như một kiếm khách có thân thủ phi phàm với lối phục trang quái dị vá chằng vá đụp nhìn như đệ tử của cái bang trong truyện kiếm hiệp Kim Dung.

Nhưng nếu ai có một chút thẩm mỹ nhứt định sẽ phải thán phục cho cách chọn màu sắc của thi sĩ vì nhìn kỹ sẽ thấy đây là một mảng màu hội họa sạch sẽ cực đẹp.

Đây đúng là một kiểu thời trang của Bùi Giáng từ cái kính cho đến đôi giày rách, cái nón và cái bị, tạo thành một bức tranh kì lạ. Giống như một đạo sĩ của thời Xuân thu Chiến quốc, cái màu sắc ấy cũng thay đổi từng ngày khi người ta chợt bắt gặp Bùi đại ca đang múa may quay cuồng ở chợ Tân Định và chỉ một loáng sau đã thấy thi sĩ đang ngao du ở tận chợ Bà Chiểu.

Ông đi như mây lang thang như gió, hết quận nầy đến quận khác, hết quán nầy đến quán kia. Cung cách ăn uống của Bùi Giáng thì phải nói là đặc biệt, chỉ Bùi Giáng mới có.

Xích lô là phương tiện phổ quát nhất mà Bùi đại ca thường hay dùng để di chuyển khắp Sài Gòn Chợ Lớn, ngoài việc đi bộ. Ông có cả một đội xích lô thân quen.

Nhiều anh em văn nghệ yêu thích ông nên cũng thường hay xin ông cho thơ, việc này không hề khó, thi sĩ luôn sẵn lòng dâng hiến cho những ai yêu thi ca. Nhưng ông luôn đề tặng theo ý mình.

Nghe mấy anh xích lô này kể, mỗi lần chở Trung niên thi sĩ là vui nhất trên đời vì ông luôn luôn cho ăn nhậu no say. Không biết tiền ở đâu ông luôn cho anh em rất hậu, mỗi lần chở “bệ hạ” là có thể sống được ba bốn ngày.

Nói “bệ hạ” vì Bùi Giáng có một lối xưng hô rất ư là phiêu bồng cà rỡn hảo hán Lương Sơn Bạc: “Cho Trẫm về Chợ Lớn đi Đại ca”. Chỉ cần nghe như vậy, đại ca xích lô đã sướng rân lên cười toe và cung kính hạ càng: “Dạ xin mời Bệ hạ an tọa, Đại ca xin hầu ngài”. Với nụ cười an nhiên vi tiếu, Bùi đại vương nhảy tót lên xe một cách điệu nghệ, hai thầy trò bắt đầu cuộc “Sài Gòn Chợ Lớn rong chơi/ Đi lên đi xuống đã đời du côn”.

Đói thì ăn khát thì uống mệt quá thì nghỉ, gốc cây hè đường công viên ghế đá bất cứ chỗ nào thích là dừng. Nhưng có điều lạ là “Trẫm” vẫn ngự trên xích lô bất cứ nơi đâu, Đại ca thì tùy thích nhưng làm ơn đừng cho chiếc xích lô chổng gọng ngã nhào khi Trẫm đang ngự là được rồi.

Trẫm thích lim dim trong cái náo nhiệt ầm ì giữa Sài Gòn hoa lệ. Nếu có mỏi qúa vì phải ngồi lâu, Trẫm sẽ đột nhiên phóng cái ào xuống đường chơi một vài điệu luân vũ của đười ươi rớt hột trước những đôi mắt thảng thốt của con người… Xong rồi, “phóc” lên yên đi thôi Đại ca, hỏi rằng Trẫm sẽ đi đâu/ Thưa rằng Trẫm sẽ đi lâu chưa về.

Đi đâu bây giờ, Đại ca gióng tiếng hỏi… Trẫm trả lời: “Đại ca chở Trẫm về quận 3 đi, vào cái quán bia ấy biết không”. Tất nhiên là phải biết rồi làm sao không. Xe trực chỉ quán 81 (đường Trần Quốc Thảo – trước đây tôi đã có bài viết về những kỷ niệm văn nhân thi sĩ tại quán này – TG).

Từ xa, anh em đã thấy xe của Trung Niên Đười Ươi Thi sĩ xuất hiện cập vào hàng hiên của quán. Vẫn trên xe, thi sĩ quát vào: “Cho hây [hai] chai Soài goòn”.

Bia được đưa ra kèm theo một đĩa đậu phụ. Hai thầy trò ngồi ngay trên xe nhậu khề khà. Ông Bùi nhậu không nhiều, chỉ mới hai ve là mặt đỏ gay mắt sáng rực lên như hai ngọn đèn pha.

Đại ca xích lô muốn uống bao nhiêu thì uống, nhưng nhớ không được say kềnh ra vì còn phải đưa Trẫm về nữa. Bao nhiêu Trẫm thanh toán hết lại còn boa lưng tưng đầu mày cuối mắt cho mấy em phục vụ.Và cũng nhanh như lúc đến hai thầy trò lại ra đi sau một màn nhảy múa ngay trên sân của quán nhậu.

Chuyện đi xe xích lô của Trung niên thi sĩ cũng nhiều cái kỳ quái. Như lần ông đi đường vào giờ cao điểm, làm sao để có thể vượt qua cái đám đông lô nhô lúc nhúc kia đang kẹt cứng sau buổi chiều tan tầm đây?

Chuyện nhỏ đối với Trung niên thi sĩ, không biết từ đâu Anh Dzoáng bỗng có một cái tu huýt thổi lên rầm trời cùng với một chiêu lăng ba vi bộ bay ra giữa ngã tư bắt đầu một cuộc nhảy nhót hoành tráng tả xung hữu đột như phim.

Bùi thi sĩ biến thành một cảnh sát giao thông có một không hai trên cái trần gian lộn xộn hỗn mang này. Lạ thay, dòng xe cộ đang dừng như bị một cái đập ngăn bỗng dưng như được tháo chốt lăn bánh trôi từ từ theo những động tác điều khiển điệu đàng như một nhạc trưởng của Trung niên thi sĩ.

Chưa vội chấm hết cho cuộc trình diễn, thi sĩ tiếp tục múa may theo nhịp điệu tiếng còi thêm một hồi nữa cho đến khi xe cộ lưu thông theo ý muốn rồi tự dưng ông biến mất. Lát sau, người ta đã thấy hai thầy trò thong dong ngao du ca hát cùng bạn bè ở Bà la chân Tân Định kia rồi.

Như đã viết, Bùi Giáng có một lối ngồi ăn uống và cả làm thơ hết sức đặc biệt, nghĩa là chỉ ngồi trên xe xích lô thôi không bao giờ ngồi trên ghế của bất cứ quán nào.

Ngay cả cách xưng hô “Trẫm và Đại ca” cũng là một cách tếu táo thâm trầm nhưng vô cùng cà rỡn của Bùi Giáng. Nhiều anh em văn nghệ yêu thích ông nên cũng thường hay xin ông cho thơ, việc này không hề khó, thi sĩ luôn sẵn lòng dâng hiến cho những ai yêu thi ca. Nhưng ông luôn đề tặng theo ý mình.

Vậy nên mới có chuyện một anh chàng làm thơ nọ được Bùi thi sĩ tặng thơ có lời đề tặng như sau: “Bài thơ này Trẫm tặng cho Đại ca QYZ, kí tên Trẫm, Bùi Giáng”.

Sướng quá, anh này bèn đem khoe với mọi người và toáng lên rằng: “Được Bùi Giáng nể lắm nên mới gọi là Đại ca”.

Nhưng khi nghe một đàn anh phân tích, anh này mới tá hỏa vì hiểu ra Trung niên thi sĩ đang cà rỡn la cà chữ nghĩa với mình, nhưng có hề chi chỉ vui vui vì cái kiểu cà rỡn ta bà của thi sĩ.

Không chỉ một mình anh này mà nhiều người khi được Bùi Giáng tặng thơ cũng đều có chung một lời đề tặng như thế không sai một chút nào.

Có một giai thoại do Bùi Chí Vinh kể rằng, anh cũng được Bùi Giáng nâng một cái… chổi truyền lại cho Bùi Chí Vinh như truyền vương trượng sau khi nghe Vinh đọc thơ.

Hư thực không biết nhưng có người bảo rằng Vinh bị Bùi Giáng cà rỡn mà thôi chứ làm gì có chuyện truyền “ngôi báu thi ca”. Vì nói cho cùng thì Bùi Giáng vẫn là Bùi Giáng, không ai có thể là truyền nhân được.

Vì sống điêu linh thơ mộng được như Bùi thi sĩ đã là chuyện vô cùng khó rồi. Còn làm thơ lại càng khó hơn vì cái lối tung hứng chữ nghĩa độc nhất vô nhị đến vô ngôn vô cùng của thi sĩ họ Bùi, lại có vô chừng ngữ nghĩa rập rờn âm thanh trong thơ của ông.

Anh Dzoáng phóng bút làm thơ trên… phong bì


Bùi Giáng.
Hỏi rằng tiền bạc của Trung niên thi sĩ ở đâu mà ra? Câu trả lời ở giữa lộ trình ngao du: Bỗng nhiên Đại ca xích lô nghe: dừng lại đây đi Đại ca. Điểm dừng là một biệt thự kín cổng cao tường, từ bên trong nghe tiếng chó dữ hực lên.

Đại ca mới nghe đã muốn tháo chạy, nhưng Trẫm thì điềm nhiên, bảo Đại ca cho xe chạy sát vào cánh cổng nơi có nút bấm, tiếng chuông vang lên rền rĩ kèm theo tiếng của chủ nhân lao xao ra mở cửa.

“Ai đó…” – một giọng điệu kéo dài hách dịch. Hắng giọng: “Trẫm đây Đại ca…”. Cửa mở toang và giọng người reo vui: “Trời đất ơi, anh Dzoáng ngọn gió nào đưa anh tới đây”.

Vẫn kẻ đứng người ngồi, Trẫm tỉnh queo: “Thì đi rong chơi, mi có buồn không nếu tao vay mi ít tiền”. Chủ nhân không một chút buồn phiền trái lại còn vui mừng ra mặt vì được cụng phụng cho thi sĩ: “Dạ được được mà anh Dzoáng chờ em một chút!”.

Nói xong, chủ nhân quay thật nhanh vào nhà, và cũng thật nhanh đã quay trở lại, dường như sợ nếu chậm anh Dzoáng sẽ đi mất tiêu, trên tay là một phong bì màu xanh kính cẩn dâng lên.

Thi Sĩ nhét vào lưng quần xong rồi nhàng nhẹ: “Ta viết cho mi một bài thơ hí?”. Nói xong không đợi trả lời anh Dzoáng phóng bút làm ngay một bài thơ ngay trên chính cái phong bì đó. “Đây ta tặng”. Chủ nhân chưa kịp cám ơn thì thi sĩ đã vỗ càng xe “Đi thôi Đại ca ơi…”.

                                                                                       Nguyễn Tấn Cứ

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012


TẶNG BÁC ĐẠI

ĐI THĂM BỆNH

HÔM QUA BÁC ĐAU NGHE NẶNG LẮM
ĐI KHÔNG NỖI NỮA VỢ BÁC DÌU
THÔI THÌ TÔI ĐẾN XEM SAO BÁC
HAI HỌP SỮA CÒM VỚI CHÚT LO
BÁC ĐAU MIỆNG BÁC VẪN CỨ TO
RUỘT GAN PHỔI NỞ BÁC KHÔNG LO
ĐÊM NẰM NHỚ BẠN KHÔNG THÈM VỢ
BIA RƯỌU BA LY ĐỨNG DẬY LIỀN.

                                                     Nhớ bác Ngày 22/9/2011

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

NHỮNG CÂU CHUYỆN SIÊU NGẮN NHƯNG RẤT ĐÁNG ĐỌC ĐỂ SUY NGẪM

Hải trình sưu tầm và minh họa.


Bàn tay


Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán

nước, sợ tôi không đủ tiền trả em luồn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay emnhiều vết chai.
Tự trách, bấy lâu mình quá vô tình! 




Nốt ruồi đuôi mắt...


Vợ vào viện 3 hôm chưa đẻ . Anh tạt về nhà . Mấy thằng bạn qua chơi . Mưa .

- thịt chó đê ...

Anh vẫy con Vàng đến gần , nó ngoe nguẩy đuôi mừng rỡ . Bốp ! Mắt con vàng trân trối nhìn anh . Đuôi mắtmột nốt ruồi ...

Chiều Vợ gọi " em đang lên giường đẻ " .Anh tức tốc chạy vào .

Ca đẻ khó . Bác sĩ lắc đầu " chỉ cứu được mẹ " . Anh vào phòng xác . Lật tấm drap trắng nhín hài nhi bé bỏng lần đầu và cũng là lần cuối . Mắt nó mở to ..đuôi mắtmột nốt ruồi ....



Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa .


Nó về ở với Nội . Nội già . Nó làm tất cả . Nó giống người châu Phi - đen trùi trũi !người hỏi : "Màybuồn không ??" . Nó im lặng nhìn xa xăm .....


Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn nhiều . Nội nhìn nó ngạc nhiên . Nó ngậm ngùi : "Con cònNội - nó chẳng còn ai ..... !!" .....



Không Đề


Nhìn tấm hình Anh đứng bên cạnh cô vợ mới cưới thật đẹp...

Tôi hỏi : Anh mang cô qua rồi Anhsợ mất không?

Anh trả lời : Tôi tính hết rồi. Tôi sẽ mang nàng về một nơi thật hẻo lánh cho nàng ít cơ hội gặp gỡ sau đó sẽcon với nàng.

bao giờ Tôi ra đời cũng vì một tính toán như thế? 



Chị Em


Mấy chị em nó thường cãi nhau chí choé. Chị sợ em suy nghĩ non nớt, hay xía vào chuyện của em. Em sợ chị suy nghĩ chưa chính chắn, hay làm tài lanh. Bực quá, ước gì làm con một.

Ra trường nhận việc đi xa, chị em nó mỗi người một nơi. Lạ thật, chị em nó lại thèm được cãi nhau chí choé.



Domino


Cứ mỗi chiều, nó lại đem domino rủ ba chơi. Nó "thả" ba ăn. Nó đòi gỡ nhưng vẫn "thả" cho ba ăn. Sáu giờ, nó : Con dọn cơm ba ăn nghe? Ba : Ừ. Nó mừng rơn. 

Chiều nay, nó và ba lại chơi domino. Nó "thả" nhưng ba ngừng chơi, nhìn đồng hồ. Năm giờ , Ba đi đây tí. Nó nếu kéo nhưng ba thả cờ. Bảy giờ, ba về say xỉn, mẹ ôm nó khóc. Những quân cờ nằm lăn lóc, buồn như mẹ và nó, không đủ sức giữ chân ba và cơn thèm rượu.


****


Phải Chi



Chiều hôm trước, thằng bé hai tuổi nước da trắng hồng lẫm đẫm theo cha như hình với bóng. Cái miệng xinh xắn luôn bi bô nói "ba..........đi chơi".

Sáng hôm sau, thằng bé nằm bất động trong cái nôi sắt ở nhà thương. Đôi mắt nhắm nghiền trên khuôn mặt nhợt nhạt tái mét. 

Quyết định rút ống thở. Cha mẹ bé ôm chặt vào lòng thân thể lạnh dần của bé. Nước mắt họ đã đông cứng và tim họ đã ngừng đập tự khi nào. Phải chi trời SJ đừng nóng bức, phải chi nhà hàng xóm đừng quên cài cửa hồ bơi, phải chi cha theo bé như hình với bóng.

child-safety




Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Ngắm ảnh gợi cảm của thiếu nữ Việt xưa

Những bức ảnh phụ nữ Việt khỏa thân này nằm trong số hàng nghìn bức ảnh chân thực về Việt Nam dưới thời Pháp thuộc của nhà nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Pháp Pierre Dieulefils (1862-1937). Ông đã mô tả rất chân thực hình ảnh và cuộc sống của những tầng lớp người Việt Nam dưới thời Pháp cai trị. Những bức ảnh đó được đánh giá cao bởi tính chân thực, giàu tính tư liệu, được chụp bởi tay máy chuyên nghiệp biết tôn trọng văn hoá bản địa, và còn được chụp với với một tinh thần dân tộc học rõ nét nhằm truyền đạt những thông tin văn hóa bằng hình ảnh.

Năm 1885, Pierre Dieulefils gia nhập pháo binh Pháp ở Bắc Kỳ. Năm 1886, ông mở triển lãm ảnh đầu tiên của mình tại Hà Nội.


Từ năm 1888, sau khi giải ngũ, ông hành nghề ảnh tại Hà Nội. Năm 1889, ông đoạt huy chương đồng tại Exposition Universelle tại Paris nhờ những bức ảnh chụp tại Đông Dương.


Ông cưới vợ là bà Marie Glais năm 1889 và đưa vợ sang sống tại Hà Nội. Năm 1900 ông đoạt huy chương vàng tại Exposition Universelle tại Paris. Năm 1910, ông lại đoạt huy chương vàng tại l’Exposition Internationale de Bruxelles.


Bộ ảnh này sau đó được nhà sưu tập bưu ảnh nổi tiếng người Pháp Philippe Chaplain mua và lưu giữ. Mời độc giả thưởng thức trọn vẹn cả bộ ảnh đậm chất văn hóa và nghệ thuật này.

h
c

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

[So cute] Clip bé xin lỗi mẹ - Sub (Nhấn cc nếu sub ko hiện nhé!)

Ngựa ô... thu phí - Bài hát về hiện trạng thu phí giao thông tại Việt Nam

8 cách dùng USB siêu đẳng như điệp viên

Hãy cùng xem qua 8 tính năng tiêu biểu và hướng dẫn sử dụng USB mà ít người biết đến. Chiếc USB đáng tin cậy của bạn sẽ trở nên linh hoạt hơn ngoài khả năng truyền thống của nó là lưu trữ, luân chuyển các tập tin.


1. Khoá, mở khoá máy tính của bạn, bí mật và phong cách

Với phần mềm Predator, bạn có thể biến USB của bạn thành một chiếc chìa khoá, mở máy tính khi cắm USB vào, và khoá máy tính khi USB được rút ra. Nếu ai đó cố gắng truy cập vào máy tính của bạn mà không cắm USB hoặc không cung cấp được mật khẩu, họ sẽ nhận được thông báo "Access denied".


2. Khôi phục lại hệ thống bị nhiễm virus

Với các phần mềm cứu hộ miễn phí của AVG được lưu trên USB, bạn có thể quét máy tính và vô hiệu hoá virus. Nếu tất cả diễn ra tốt đẹp hệ thống máy tính của bạn sẽ được khôi phục.


3. Chạy các portable app, game, tiện ích

Cái gì có tính di động cao hơn laptop, tablet và smartphone? Câu trả lời đó là USB. Bạn có thể chạy các ứng dụng như FireFox, Chrome, OpenOffice... với chiếc USB của bạn trên bất kì máy tính nào.


4. Cài đặt và dùng thử Windows 8

Bạn muốn trải nghiệm hệ điều hành sắp ra mắt của Microsoft? Bản thử nghiệm cho khách hàng đã được Microsoft tung ra thị trường. Nhưng với hướng dẫn này bạn sẽ biết cách làm thế nào để dùng thử Windows 8 mà không cần cài đè lên hệ điều hành hiện tại của bạn.


5. Dùng thử Linux

Bạn đã được nghe bạn bè chia sẻ về niềm đam mê hệ điều hành mã nguồn mở Linux và bạn muốn coi thử xem nó như thế nào? Giống như hướng dẫn dùng thử Window 8, chỉ với chiếc USB và hướng dẫn của CNET bạn sẽ có thể khởi động và dùng thử Linux mà không cần cài đè lên hệ điều hành hiện tại.


6. Bảo vệ file và văn bản của bạn

Nếu đơn giản bạn sử dụng USB để lưu trữ file thì cũng đừng quên mã khoá nó. Bằng cách này, chỉ có bạn có thể truy cập vào các file trên USB, làm cho USB vô dụng nếu ai đó nhặt được hoặc cố tình đánh cắp nó.


7. Duy trì, bảo vệ cho máy tính của bạn

Hướng dẫn này giúp bạn cài đặt Parted Magic, phần mềm tiện ích giúp bạn thiết lập lại mật khẩu Windows, sao lưu hệ thống, phân vùng ổ cứng máy tính với USB của bạn.


8. Cài đặt Windows 7 trên MacBook

Nếu bạn muốn sử dụng cả hai hệ điều hành OX và Windows, bạn có thể dùng USB để cài Windows trên MacBook của bạn. Điều này rất tiện dụng cho người dùng MacBook Air những người cần giải pháp cho việc không có một ổ đĩa quang.


Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm giải phóng Quảng Trị và 37 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, VTC News xin giới thiệu đến độc giả bộ ảnh Chiến tranh Việt Nam do tác giả cung cấp:


16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Vượt thác băng ghềnh, 1970 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Trên đường hành quân 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Đồng bào các dân tộc thiểu số phục vụ chiến dịch lớn
(Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, 1971)
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Xe tăng của ta bị trúng mìn, các chiến sĩ dũng cảm vượt lên truy kích địch
(Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, 1971)
 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Trên đồi không tên (Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, 1971)
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Niềm vui từ quê nhà (Trường Sơn, tháng 3/1972) 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Đánh chiếm căn cứ Đầu Mầu (Quảng Trị, ngày 31/3/1972) - Giải thưởng lớn cùng Huy chương vàng của tổ chức O.J.C
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Tình đồng đội (giữa bom B52 rải thảm ở Quảng Trị, 1970) 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Cứu chữa cho tù binh địch (căn cứ Đầu Mầu – 31/3/1972) 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Chiến tranh – Nỗi đau của con người 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Trận đánh trước Thành cổ Quảng Trị, 1972 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Nụ cười chiến thắng dưới chân Thành cổ Quảng Trị, 1972 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Nắng dưới lòng đất (Thành cổ Quảng Trị, 1972) 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Cha con ông già ngư dân Quảng Trị không quản nguy hiểm ngày đêm đưa bộ đội vào Thành cổ chiến đấu, 1972 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không, 1972 
16 bức ảnh chiến tranh Việt Nam gây xúc động mạnh
Nụ cười thầm (tay súng dân quân ngoại thành Hà Nội hạ máy bay Mỹ, 1972)

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Những giọt nước mắt của Tướng Giáp

Ai đó đã cho rằng, trong cuộc đời nhiều vị tướng, nhất là tướng của những trận quyết chiến chiến lược, thường không có ước mắt, hay nói đúng hơn là không để rơi nước mắt. Một phút mềm yếu của họ rất có thể làm thay đổi cục diện chiến trường.


Tướng Giáp và bạn đời trong bữa cơm đời thường (1994). Ảnh: Nhà báo - đại tá Trần Hồng

Thế nhưng, có một vị "tư lệnh của các tư lệnh”- người đã đạt kỳ tích có một không hai: đánh bại 10 danh tướng thế giới (bảy Pháp, ba Mỹ), lại có nhiều phen rơi lệ trong đời. Những giọt nước mắt ấy đã góp phần làm nên một vị thống soái không bao giờ lạnh lùng với sinh mạng của mỗi người lính, không vô cảm trước những nỗi đau của đồng bào, đồng đội. Ông là Võ Nguyên Giáp.
Chiến cuộc không phải ván cờ, càng không có nước “thí tốt”
Trong dịp sinh nhật lần thứ 100 của vị Đại tướng lừng danh Võ Nguyên Giáp, khi ông đang nằm trên giường bệnh, chính tại căn nhà thân thương của ông, một vị đại tá 84 tuổi đã khiến mọi người rơi nước mắt. Ông là Hoàng Minh Phương, nguyên trợ lý cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông nói: "Riêng với các chiến sĩ Điện Biên Phủ, ân tình với Đại tướng lại càng sâu nặng. Nếu không có quyết định sáng suốt, đêm trắng suy tư để thay đổi cách đánh, từ đánh nhanh thắng nhanh sang đánh chắc tiến chắc của Tổng tư lệnh thì hậu quả không biết đến thế nào. Có lẽ chúng ta ngồi đây đã hy sinh hết cả".
Câu nói hôm ấy của Đại tá Phương khiến tôi giật mình nhớ đến câu chuyện xúc động của một ngày hè năm 2004. Năm đó cả nước rộn rã kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên. Ngày 20-4-2004, Điện Biên vui hơn rất nhiều các địa phương khác vì được đón một cố nhân đặc biệt trở lại chiến trường xưa.

Tướng Giáp gặp lại đồng đội cũ (2006). Ảnh: Nhà báo - đại tá Trần Hồng


Đại tướng và người lái xe lâu nhất của mình (2001). Ảnh: Nhà báo - đại tá Trần Hồng
Vị tướng già 94 tuổi xuất hiện trong hội trường lớn của tỉnh Điện Biên trong tiếng vỗ tay vang dậy không ngớt. Ông bước đi chậm rãi giữa hai hàng danh dự của hơn 300 người lính Điện Biên năm xưa. Nhiều cựu chiến binh thua ông tới vài chục tuổi, nhưng mái tóc thì cũng đã bạc trắng như vị thống soái. Vị tướng già không đeo một tấm huân chương nào, nhưng mỗi tiếng vỗ tay của hàng trăm người đã vào sinh ra tử kia chẳng khác gì một tấm huân chương cao quý dành tặng Đại tướng. Tôi đồ rằng, chắc họ cũng nghĩ như Đại tá Phương: Nếu vị Tổng tư lệnh ấy không vật vã cân não để thay đổi cách đánh, thì chắc là phần đông số họ đã không còn được đứng ở đây ngày gặp lại.
Ông bước lên bục, nói ngắn gọn, chậm rãi và đột nhiên cái đầu uyên bác của ông bật ra một câu thật giản dị mà thấm thía: "Chúng ta được gặp nhau đây là quý lắm rồi!". Nghe xong câu ấy, tất cả hơn 300 mái đầu bạc trong hội trường lặng phắc. Vị đại tá già quê Nghệ An ngồi bên cạnh tôi bất giác đưa cánh tay cụt đến gần khuỷu tay lên lau nước mắt. Đúng, những người ở hội trường này chỉ bằng một phần nhỏ chiến sĩ đã vĩnh viễn gửi thân mình vào đất mẹ. Thế thì được gặp nhau đây hẳn là quý lắm rồi.
Trong lịch sử nhân loại, không ít vị tướng chấp nhận nướng quân, chấp nhận nhiều lần thí tốt trên bàn cờ chiến cuộc, nhưng Tướng Giáp không - nằm - trong - số - ấy. “Đại tướng không bao giờ coi một trận chiến đấu như một trận đánh cờ. Và chiến sĩ không phải là những con tốt trên bàn cờ. Đại tướng luôn cân nhắc để làm sao giành được thắng lợi cao nhất mà tổn thất về sinh mạng thấp nhất" - Đại tá Trịnh Nguyên Huân, người trợ lý có hơn 30 năm gắn bó với Tướng Giáp, khẳng định. Cố Thượng tướng Trần Văn Trà, nguyên Tư lệnh các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam, đã thốt lên: “Võ Nguyên Giáp là Tư lệnh của các tư lệnh, Chính ủy của các chính ủy... Ông là một Tổng tư lệnh biết đau với từng vết thương của mỗi người lính, biết tiếc từng giọt máu của mỗi chiến binh”.
Có mặt ở Điện Biên Phủ trong những tháng ngày gian khổ năm 1954, nhà văn Nguyễn Đình Thi từng nhận xét: "Một vị Tổng tư lệnh, đồng thời là người chỉ huy chiến dịch mà viết nhiều thư gửi chiến sĩ với những lời thân mật như anh em, quả là điều hiếm thấy trong chiến tranh các nước!”.
Một vị tướng nhân bản, yêu thương binh sĩ như anh em như thế, thì không khó để hiểu: Tại sao trong đời, ông lại có nhiều lần rơi nước mắt.
Chuyện kể về những giọt nước mắt
Kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, hôm đó là ngày 13-4-2004. Chắc chắn không có nhiều lễ mít tinh nghiêm trang nào mà lại có nhiều người khóc đến như vậy. Phát biểu đến đoạn phải nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ, Tướng Giáp tay run run lấy khăn lau nước mắt. Bàn tay nhăn nheo. Những giọt nước mắt chảy chậm trên gò má cũng đã nhăn nheo. Hình ảnh ấy khiến cho ngay cả những kẻ hậu sinh chưa từng có kỷ niệm, chưa từng mất mát bởi trận mạc như tôi còn phải nghẹn ngào chứ nói gì đến những người lính năm xưa đã từng vào sinh ra tử cùng Đại tướng.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông khóc. Sau này, tôi có nhiều dịp qua lại với các vị tướng, tá đã từng gắn bó với ông, họ đều khẳng định Tướng Giáp đã nhiều lần rơi lệ.
Đại tá nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Hồng có một gia tài tới hơn 2.000 bức ảnh quý về Tướng Giáp. Một gia tài đủ để ông thanh thản và tự hào. 2.000 bức hình, tấm nào cũng quý, nhưng ông vẫn tâm đắc nhất hai khoảnh khắc chụp được phút rơi lệ của Đại tướng.
Kể về giây phút đã trôi qua nhiều năm ấy, Đại tá Hồng vẫn còn rưng rưng giọng: “Đó là bức ảnh tôi chụp Đại tướng đứng bên cạnh tượng Bác Hồ. Buổi trưa hôm ấy, tôi bất chợt đi ngang qua văn phòng thì thấy Đại tướng đang đứng cạnh tượng Bác, mắt đỏ hoe. Tôi vội lấy máy, chụp được ba kiểu thì nước mắt Đại tướng tuôn rơi. Tôi cũng bỏ máy khóc theo. Bức ảnh được đặt tên là "Nhớ Bác" và chính anh Văn đặc biệt thích tác phẩm này”.
Nhà văn Sơn Tùng, tác giả của cả một kho tàng về Bác Hồ, cũng được Đại tướng coi là một trong những người tri kỷ. Ông thực sự bất ngờ khi thấy vị Đại tướng bách chiến bách thắng ứa nước mắt. Nhà văn kể: “Trong dịp Tết Mậu Dần 1998, sau khi đến thăm trại thương binh nặng ở Thuận Thành (Bắc Ninh), gặp lại những chiến binh đã để lại một phần thân thể trên nhiều chiến trường khác nhau của đất nước, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã không cầm được nước mắt. Ông bùi ngùi xúc động bắt tay thăm hỏi từng người và đứng lặng hồi lâu trước những đồng đội thương binh nặng, tàn mà không phế”.
Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, vị Tư lệnh Binh đoàn 559 huyền thoại của Trường Sơn năm xưa, cũng không thể nào quên được những giọt nước mắt của Tướng Giáp. Trong chuyến công tác về lại Trường Sơn, Đại Tướng đi thăm con đường 20 huyền thoại tại Quảng Bình, nơi đã phải hứng hàng ngàn vạn tấn bom đạn quân thù, nơi có đèo Phu La Nhích nổi tiếng quật cường, nơi có tám cô gái thanh niên xung phong bị bom vùi chôn sống trong hang đá. Đứng giữa khói hương, trong cái gió lồng lộng đại ngàn, Đại tướng không kìm được nước mát. Khoảnh khắc ấy được lưu lại vô cùng lay động trong những trang hồi ký của Tướng Nguyên: “Những giọt nước mắt dành cho những chiến sĩ vĩnh viễn nằm lại trên trọng điểm này của vị Tổng tư lệnh giữa chiều Trường Sơn thật sự thấm đậm tình người, lắng sâu trong tâm khảm chúng tôi, không thể nào quên được!”.

Tướng Giáp và bạn đời trong bữa cơm đời thường (1994). Ảnh: Nhà báo - đại tá Trần Hồng
Một tác giả người nước ngoài, TS Virginia Louise Morris, tác giả cuốn sách Đường mòn Hồ Chí Minh - con đường dẫn tới tự do, cũng không thể nào quên được cuộc trò chuyện với Đại tướng. Bà kể rằng Tướng Giáp không ngại ngùng khi nói mình thường khóc khi nhớ đến những gian khổ và mất mát của chiến sĩ Trường Sơn. “Tướng Giáp nói: Ngay bây giờ chúng ta có thể ngồi nghe với nhau những bài hát đó về Trường Sơn và cuộc kháng chiến gian khổ hào hùng của dân tộc Việt Nam. Trong những dịp như vậy, tôi đã khóc... và tôi nghĩ rằng nếu chị là một cô gái Việt Nam vào lúc đó, chị cũng sẽ đi Trường Sơn".
Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến tâm sự rất thật của nhà văn Nguyễn Quang Lập, một đồng hương Quảng Bình của Đại tướng. Anh Lập chưa từng gặp Đại tướng nhưng đã khóc òa khi đến xem đoạn kết vở kịch Bài ca Điện Biên năm 1984.
Hôm ấy, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến xem kịch. Đoạn kết vở kịch đó, diễn viên sắm vai chính ủy, thay vì đứng trên sân khấu điện về cho chỉ huy sở báo cáo chiến thắng, thì đột nhiên chạy vụt xuống hàng ghế khán giả, nơi Đại tướng ngồi, giơ tay chào, dõng dạc: "Báo cáo Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng tư lệnh mặt trận, chiến dịch Điện Biên Phủ đã hoàn toàn thắng lợi. Tướng Đờ Cát đang ở trước mặt chúng ta".
Cả hội trường đứng lên vỗ tay như sấm rền trong 10 phút, còn anh Lập chạy ra ngoài khóc nức nở vì quá đã, vì hạnh phúc bởi cái kết sáng tạo đã nói hộ bao người: Võ Nguyên Giáp là Đại tướng vĩnh viễn, Đại tướng của nhân dân.
Đại tướng để rơi nước mắt vì bao người, thì chẳng có gì khó hiểu nếu bao người rơi nước mắt vì Đại tướng.
Xin được kết bài viết bằng đôi câu đối trác tuyệt của GS Vũ Khiêu viết tặng Đại tướng:
Võ công truyền quốc sử
Văn đức quán nhân tâm.