Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Hàn Mặc Tử--10 bài thơ hay nhất

HÀN MẶC TỬ
(Nguyễn Trọng Trí, sinh 22 tháng 9, 1912 – mất 11 tháng 11, 1940)
 


1.Bẽn lẽn
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi
Hoa lá ngây tình không muốn động
Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi.

Trong khóm vi vu rào rạt mãi
Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.

Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẻn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.

2.Buồn ở đây
Rao rao gió thổi phương xa lại
Buồn đâu say ngấm áo xuân ai
Lay bay lời hát, ơ buồn lạ
E buồn trong mộng có đêm nay .

Nắng sao như nắng đời xưa ấy
Nắng vàng con mắt thấy duyên đâu
Muốn gởi thương về người cổ độ
Mà sao tình chẳng nói cho đau .

Chiều xưa khúc nhạc nóng ran lên
Không có ai đi để lỗi thuyền
Nguồn thơ ứa mãi hai hàng lệ
Tờ giấy hoa tiên cũng ướt mèm.
(Thượng Thanh Khí)

3.Biển hồn ta
Máu tim ta tuôn ra làm bể cả
Mà sóng lòng rồn rập như mây trôi
Sóng lòng ta tràn lan ngoài xứ lạ
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.

Ôi ta đã mửa ra từng búng huyết
Khi say sưa với lượn sóng triền miên
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt
Giọng hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.

Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện
Trong lòng và đang tắm máu sông ta
Ta muốn vớt ai ra ngoài sóng điện
Để nhìn xem sắc mặt với làn da.

Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại, rồ dại!
Ta đi thuyền trên mặt nước lòng ta
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.

4.Cửa sổ đêm khuya
Hoa cười nguyệt rọi cửa lồng gương
Lạ cảnh buồn thêm nỗi vấn vương
Tha thướt liễu in hồ gợn bóng
Hững hờ mai thoảng gió đưa hương
Xa người nhớ cảnh tình lai láng
Vắng bạn ngâm thơ rượu bẽ bàng
Qua lại yến ngàn dâu ủ lá
Hòa đàn sẵn có dế bên tường.

5.Đà Lạt Trăng Mờ
Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu.
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nưới hò reo,
Để nghe tơ liễu rung trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được!
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...

6.Đây Thôn Vĩ Dạ
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến Sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa,
Áo em trắng quá nhận không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà?

7.Đêm Không Ngủ
Non sông bốn mặt mơ màng
Thức chỉ mình ta dạ chẳng an.
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn.
Khóc giùm thân thế hoa rơi lệ
Buồn giúp công danh dế dạo đàn.
Trỗi dậy nôm na vài điệu cũ
Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn.

8.Đôi Ta
Mà anh hay em trong tim đều rạn
Đều chôn sâu hình ảnh một người mơ
Bây giờ đây quấn quít hiện bây giờ
Chỉ biết có đôi ta là đang sống
Đang cho nhau ngọt ngào và đang mộng
Cố làm lơ không biết đến thời gian
Đến bông hoa tàn tạ với trăng ngàn
Đến những tình duyên chung quanh thất vọng
Nhiều hành tinh tan đi vì đã lỏng
Ôi muôn năm! Giấc mộng đã đời chưa ?
Lúc ấy sóng triều rên rỉ chưa bưa
Cứ nhắm mắt, cứ yêu nhau như chết
Cứ sảng sốt, tê mê và rũ liệt
Đừng nghe chi âm hưởng địa cầu đang
Vỡ toang ra từng mảnh, cả không gian
Cả thời gian, từ tạo thiên lập địa
Đều trộn trạo, điều hòa và xí xóa
Thành hư không như tình ái đôi ta .
Trong im lìm, lẻ loi trong dãy động,
Cũng hình như, em hỡi, động Huyền Không
Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng,
Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa .
Em cố nghĩ ra một chiều vàng úa,
Lá trên cành cành héo hắt, gió ngừng ru:
"Một mối tình nức nở giữa âm u,
Một hồn đau rã lần theo hương khói,
Một bài thơ cháy tan trong nắng rọi,
Một lời run hoi hóp giữa không trung,
Cả niềm yêu, ý thơ, cả một vùng,
Hóa thành vũng máu đào trong ác lặn",
Đấy là tất cả người anh tiêu tán,
Cùng trăng sao bàng bạc xứ Say Mơ
Cùng tình em tha thiết như văn thơ
Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế.

9.Em Lấy Chồng
Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ.


10.Hồn Là Ai
Hồn là ai là ai? tôi không biết
Hồn theo tôi như muốn cợt tôi chơi
Môi đầy hương tôi không dám ngậm cười
Hồn vội mớm cho tôi bao ánh sáng
Tôi chết giả và no nê vô vạn
Cười như điên, sặc sụa cả mùi trăng
Áo tôi là một thứ ngợp hơn vàng
Hồn đã cấu, đã cào, nhai ngấu nghiến
Thịt da tôi sượng sần và tê điếng
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên
Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực
Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức
Rồi bay lên cho tới một hành tinh
Cùng ngả nghiêng lăn lộn giữa muôn hình
Để gào thét một hơi cho rởn ốc
Cả thiên đường trần gian và địa ngục

Hồn là ai? là ai! tôi không hay
Dẫn hồn đi ròng rã một đêm nay
Hồn mệt lả mà tôi thì chết giấc

Văn Cao sáng tác ca khúc bất hủ “Làng tôi” từ một giao ước với... vợ!

Thứ Năm, 10/02/2011
Xuất bản Bài đăng
Nhạc sĩ Văn Cao.
Tôi ngồi  bên bà Nghiêm Thúy Băng, vợ nhạc sỹ tài hoa Văn Cao để thấy sự lặng lẽ mà chăm chú, tỉ mẩn của bà khi lần giở từng bức ảnh, bài thơ, cuốn sách. Bàn tay bà, cử chỉ, rồi đôi mắt, tất cả đều nhuốm màu kí ức về người chồng thân yêu. ở tuổi 80, bà vẫn gọi cố nhạc sĩ bằng cái tên trìu mến là "Anh".  Với giọng run run, bà kể lại câu chuyện về sự ra đời của bài "Làng tôi" - một trong những số bài hát bất hủ của âm nhạc Việt Nam. Bài hát được Văn Cao sáng tác trong một thời điểm rất đặc biệt của tâm trạng: Hạnh phúc lứa đôi không thật sự trọn vẹn vì cuộc Kháng chiến toàn quốc bắt đầu.

Vừa chuẩn bị đám cưới vừa di tản
Bà Nghiêm Thúy Băng là một trong những giai nhân nổi tiếng ở Hà Nội thập niên 50-60 của thế kỉ trước. Bà làõ con gái của ông  Nghiêm Xuân Huyến - chủ nhà in Rạng Đông, chủ bút báo Bắc Kỳ thể thao (1939 - 1940), báo Con Ong (1941-1942). Trong kí ức của bà Nghiêm Thúy Băng- nguyên mẫu cho nhiều sáng tác của nhạc sĩ Văn Cao, mùa thu mà tuyệt phẩm "Làng tôi" ra đời là một mùa thu không bao giờ quên được. Mùa thu ấy là mùa của cốm, của hồng, của những buồng chuối trứng cuốc ửng vàng, hoa hoàng lan thơm ngát rụng đầy dưới các gốc cây và gió thu thoang thoảng mát làm xao xuyến những trái tim thiếu nữ.
Nét đài các, kiêu sa, phúc hậu của cô thiếu nữ Hà thành xưa đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong các sáng tác của Văn Cao, không chỉ trong âm nhạc mà còn ở văn thơ, hội họa. Suốt cuộc đời yêu và làm vợ của người nhạc sĩ tài hoa, cho đến hôm nay, kí ức về ông gần như vẫn còn vẹn nguyên trong tâm hồn bà. Cái tên Thúy Băng gợi nhớ sự lãng mạn, thùy mị, trong trẻo, từng lấp lánh trên trang thơ của Văn Cao: "Giữa những ngày dằng dặc / Chỉ còn khuôn mặt em / Sáng trong và bình lặng / Dù hai đứa chúng ta / Chưa lúc nào sung sướng / Những ngày đau khổ ấy / Khuôn mặt em / Như mảnh trăng những đêm rừng cháy/..." (Trích bài thơ "Khuôn mặt em").
Người phụ nữ ấy nâng niu từng vần thơ, nốt nhạc, lời ca và say mê kể chuyện về cuộc đời, sự nghiệp của ông bằng những yêu thương cảm động nhất. "Năm 1947 mợ tôi quyết định sẽ hiến nhà in Rạng Đông cho Cách mạng để chuyển lên Việt Bắc. Mợ cũng lo sửa soạn cho các con và người nhà đi tản cư. Nhưng lễ ăn hỏi vẫn cứ tiến hành theo tục lệ thường, đủ cả bánh chưng, bánh dầy, chè, cau để chia cho bà con trong họ", bà Thuý Băng hồi tưởng.
Chú rể Văn Cao tất bật sửa soạn. Anh đến các nhà xuất bản lấy nhuận bút. Anh nhờ gia đình cụ Lễ đặt cho đủ số bánh chưng, bánh dầy, mua chè cau giúp. Lễ ăn hỏi được tổ chức ngay tại làng Cự Đà thuộc huyện Thanh Oai (Hà Tây cũ), quê ngoại nhà gái.
"Anh sẽ làm bài hát cho ngôi làng"
Hà Nội đã nổ súng đêm 16 tháng Chạp năm 1946, Bác Hồ ra lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến. Người Hà Nội kéo về Cự Đà ngày một đông hơn, trong đó có cả các cơ quan đoàn thể. Văn Cao bận nhiều việc. Gia tài anh mang theo, ngoài mấy bộ quần áo còn có cây đàn ghi ta. Anh phải lo cho việc ra báo, lo minh họa bài vở cho trang văn nghệ của báo Độc Lập. Các văn nghệ sĩ cũng đã lên đường kháng chiến như: Tô Ngọc Vân, Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Huy Tưởng....
Đôi ba ngày Văn Cao cũng được đọc tin chiến sự về Hà Nội. Quân ta đã chiến đấu rất dũng cảm ở Nhà hát Lớn, nhà Xô  Va, nhà Dây Thép, chợ Đồng Xuân...gây cho địch nhiều tổn thất. ở Cự Đà ít ngày, Thúy Băng cùng với gia đình tản cư về Lưu Xá, huyện Chương Mỹ. Lưu Xá là một làng quê nghèo, yên tĩnh, nằm bên một dòng sông nước trong veo, đầy ắp. Bến sông lúc nào cũng có vài con thuyền neo đậu. Vùng này khi trước cũng là cơ sở cách mạng. Văn Cao rất mê dòng sông này. Anh đã có vài ngày theo gia đình thuyền chài lênh đênh trên sông. Con sông thật thơ mộng, thật êm ả đối với nghệ sĩ. Bên kia sông là ngôi nhà thờ nhỏ xinh xắn, cứ khoảng 5h30' sáng, tiếng chuông nhà thờ lại thánh thót vang lên. Bên dòng sông hiền hòa, bóng thuyền chài và các giáo dân, nam cũng như nữ, áo dài đen hay áo nâu, vẻ mặt bình thản, nối nhau xuống thuyền qua sông cho kịp buổi lễ sớm.
"Anh Trần Huy Liệu là Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền khi đó chọn một góc cách nhà thờ một cây số để làm việc, đó là nơi yên tĩnh nhất. Văn Cao cũng theo anh vào đó làm việc. Cha xứ trông coi nhà thờ là người Italia nhưng thạo tiếng Việt và có tên Việt Nam, người ta hay gọi là cha Minh. Văn Cao, Trần Huy Liệu nói chuyện với cha Minh khi bằng tiếng Việt khi bằng tiếng Pháp. Nhưng để tránh những con mắt tò mò, có khi các anh cũng ăn mặc theo kiểu giáo dân", bà Thuý Băng kể.
Nhưng ở đây ít lâu, thôn xóm cũng nhuốm màu không khí chiến tranh. Người dân cũng nhộn nhịp lo xây làng kháng chiến. Người ta đào hào, đắp lũy, đào hầm bí mật, thanh niên trai tráng vào đội tự vệ, vào du kích tập tành khuya sớm. Tết năm 1947, bên chiếc đài bán dẫn, Văn Cao nghe Bác Hồ đọc bài thơ chúc Tết: "Cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió / Tiếng kèn kháng chiến vang dậy non sông...". Văn Cao suy nghĩ về thơ chúc Tết của Bác và cảm xúc cứ từ từ dâng lên trong anh:  “Anh sẽ làm một bài hát gì đó cho ngôi làng thơ mộng, bình dị này”, ông nói với bà Thúy Băng, vợ sắp cưới lúc bấy giờ.
"Có gian nan đến đâu cũng không bỏ sáng tác"
Lễ cưới Văn Cao - Thúy Băng được tổ chức đơn giản tại thôn Lưu Xáỏ. Trước hôm anh Trần Huy Liệu rời lên Việt Bắc theo sự điều động của Trung ương, anh nói với Văn Cao: "Tôi đi, anh chuyển sang nhà tôi mà ở cho tiện việc sáng tác". Rồi anh Liệu cười vui hóm hỉnh: "Nhưng cậu phải nhớ vui duyên mới không được quên nhiệm vụ đấy". Văn Cao cũng cười: "Vâng, tôi vẫn nhớ anh ạ". Anh Liệu không biết, sau ngày cưới, Văn Cao đã cùng vợ giao ước: "Dù kháng chiến có gian nan đến đâu, Văn Cao vẫn phải phấn đấu cho sức khỏe để làm việc, không bỏ sáng tác". Thúy Băng cũng tạm biệt cuộc sống phồn hoa, nhung lụa để làm vợ một người nghệ sĩ cách mạng. Cô tự hứa sẽ chăm sóc anh để anh có thời gian sáng tác. Cuộc kháng chiến sẽ còn gian khổ nhiều mà sức khỏe của anh lại yếu. Thúy Băng cũng dần dần quen với cuộc sống thôn quê. Cô mua những vuông lụa đen Hà Đông về may quần, cắt những chiếc áo dài, lòa xòa, tha thướt thành áo ngắn.
Khi Trung đoàn Thủ đô đã rút khỏi Hà Nội, giặc Pháp bắt đầu đánh ra vùng ngoại thành. Chúng đi đến các làng quê càn quét, đốt phá. Ngay cả nhà thờ là nơi thiêng liêng nhất, chúng cũng không từ.
Vào ngồi ở một góc tĩnh nhất của nhà thờ, Văn Cao thả hồn cho cảm hứng cứ mỗi lúc một dâng lên yêu thương, chan chứa và những giai điệu đầu tiên của bài "Làng tôi" đã đến với anh: "Làng tôi xanh bóng tre, từng tiếng chuông ban chiều, tiếng chuông nhà thờ rung...". Bài hát vừa làm xong, Văn Cao vui vẻ nói với vợ: "Anh đã làm xong bài hát hôm nào anh đã nói với em rồi đó, để anh đàn và hát cho em nghe nhé".
Trong căn phòng ấm cúng, những âm thanh, những lời ca tuyệt vời ấy theo tiếng đàn cứ vang lên. Thúy Băng cảm thấy ngập tràn hạnh phúc. Cô là người đầu tiên được thưởng thức bài ca ấy. Cô tựa đầu vào vai chồng, nắm chặt bàn tay anh, âu yếm:  "Bài  "Làng tôi" hay quá, anh ạ, chắc dân làng thích lắm".
Dân làng từ các ông bà già đến lớp thanh niên hết thảy đều tự hào vì ca khúc "Làng tôi" được ra đời từ mảnh đất Lưu Xá nghèo khó này. Sau đó, ca khúc này được in trên báo Độc Lập, không lâu sau trở thành bài ca của mọi làng quê. Văn Cao cũng không ngờ "Làng tôi" trở thành bất tử.                        
KIM LINH (Theo lời kể của bà Nghiêm Thuý Băng)
Nhạc sĩ Văn Cao.
Nhạc sĩ Văn Cao (1923 - 1995) là tác giả của Tiến quân ca - bài hát được chọn làm Quốc ca, đồng thời cũng là một trong những gương mặt quan trọng nhất của tân nhạc Việt Nam. Văn Cao còn là một nhạc sĩ, nhà thơ với nhiều tác phẩm giá trị. ông thuộc thế hệ nhạc sĩ tiên phong. Văn Cao tham gia nhóm Đồng Vọng, sáng tác các ca khúc lãng mạn Bến xuân, Suối mơ, Thiên Thai, Trương Chi... ghi dấu ấn trong lịch sử tân nhạc Việt Nam. Sau khi gia nhập Việt Minh, Văn Cao viết Tiến quân ca, Làng tôi, Trường ca sông Lô, Tiến về Hà Nội... trở thành nhạc sĩ tiêu biểu của dòng nhạc kháng chiến. Năm 1996 Văn Cao được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh trong đợt trao giải đầu tiên. 
 http://doisongphapluat.com.vn/Story.aspx?lang=vn&zoneparent=0&zone=41&ID=8325

Chi phí khủng cho ô tô ở Việt Nam

otophi 1 Không đâu trên thế giới này, người tiêu dùng phải đóng nhiều loại thuế và phí đến thế khi mua và sử dụng một chiếc ôtô như ở Việt Nam. Điều này khiến giá xe ở một nước đang phát triển như Việt Nam cao gấp 2,5 lần so với một nước phát triển và có thu nhập bình quân đầu người cao như Mỹ- Bài trên Vietnamnet.

          Thuế chồng thuế, giá xe cao ngất ngưởng
          Hiện tại, xe ôtô du lịch mới nhập khẩu về Việt Nam phải chịu 3 loại thuế là thuế nhập khẩu (TNK) bằng 82%, thuế tiêu thụ đặc biệt (TTĐB) bằng 30% đối với loại xe trên 5 chỗ ngồi và 45% đối với xe dưới 5 chỗ ngồi, cuối cùng là thuế giá trị gia tăng (GTGT) bằng 10%.
          Thử làm một phép tính với mức giá nhập xe của một chiếc Hyundai SantaFe (xe nhập Mỹ) là A= 23.000USD/chiếc thì TNK sẽ là: A×82% = 23.000 × 82% = 18.860 (USD), thuế TTĐB= (A+ TNK)×50% = (23.000 + 18.860) × 50% = 20.930USD, thuế VAT là: (A+ TNK+ TTĐB) ×10% = (23.000+ 18.860+ 20.930) × 10%= 6280USD.
          Vậy tổng các loại thuế phải nộp cho hải quan là: TNK + TTĐB + VAT = 69.000USD. Như vậy là một chiếc SantaFe nhập khẩu từ Mỹ về Việt Nam có mức giá cao hơn khoảng 3 lần. Số thuế mà người mua phải chịu chiếm đến 67% giá bán ra.
          Đủ các loại phí
          Từ ngày 1/6 tới, nếu phí bảo trì đường bộ có hiệu lực, người mua xe sẽ phải chịu tổng cộng 7 loại phí bao gồm: phí trước bạ, phí biển số, đăng kiểm, bảo hiểm trách nhiệm dân sự, phí xăng dầu và phí cho quỹ bình ổn, phí bảo trì đường bộ.
          Ngoài ra, còn 2 loại nữa là phí lưu hành và phí vào nội đô giờ cao điểm nếu đề xuất của Bộ GTVT được thông qua.
          Tiếp tục lấy ví dụ là chiếc SantaFe nhập khẩu từ Mỹ về. Và lấy ví dụ người mua xe có hộ khẩu tại một quận nội thành của Hà Nội, người này sẽ phải đóng thêm 20% phí trước bạ, tương ứng 13.800 USD.
          Thêm 20 triệu đồng cho tiền biển số. Cộng thêm 180.000 mỗi tháng phí duy trì đường bộ. Đăng kiểm lần đầu, chủ nhân đóng 5,4 triệu đồng cho chu kỳ 30 tháng.
          Nếu đề xuất phí lưu hành được thông qua chủ nhân chiếc SantaFe nhập khẩu trả thêm 75 triệu đồng nữa, cho 2,5 năm khi đăng kiểm (mức 30 triệu đồng mỗi năm cho xe có dung tích động cơ từ 2-3 lít).
          Cộng tất cả các khoản thuế và phí lại, nếu muốn sở hữu một chiếc Hyundai SantaFe nhập khẩu, người tiêu dùng phải bỏ ra khoảng 83.000USD (tương đương với hơn 1,7 tỷ đồng), trong khi chiếc xe này có giá tại Mỹ chỉ là 23.000USD và người dân Mỹ cũng chỉ phải chi tổng cộng 35.000USD để chạy chiếc xe này trên đường.  
       otophi 1
          Xa dần “ước mơ ôtô”
          Điều đáng nói là mức chênh lệch giá xe, các khoản phí của chúng ta lại cao hơn tới 2,5 lần một nước phát triển như nước Mỹ.
          Theo số liệu thống kê từ Bộ Công thương, năm 2011, Việt Nam có mức thu nhập bình quân đầu người đạt 1.300USD/người/năm.
          Ở Mỹ chỉ số này là 47.084 USD, cao hơn 36 lần Việt Nam. Chuyện một người dân ở một nước đang phát triển như ở Việt Nam lại phải mua xe ôtô với số tiền cao gấp 2,5 lần so với một người dân ở nước phát triển như Mỹ khiến ước mơ xe hơi của nhiều người dân Việt đang ngày càng trở nên xa vời.
          Chưa hết, số tiền trên mới tính ở mức đầu tư ban đầu cho chiếc xe. Mua xe đã khó, “nuôi” chiếc xe hằng tháng ở Việt Nam cũng là cả vấn đề lớn.
          Với giá xăng liên tục tăng như hiện nay, nếu một xe trung bình tháng đi 2.000 km sẽ mất khoảng 4,5 triệu đồng tiền xăng. Tiền gửi xe nơi làm việc khoảng 1 triệu đồng/tháng. Tiền trông giữ (nếu nhà không có garage), gửi xe cà phê, đi giao dịch khoảng 2 triệu đồng.
          Trong trường hợp thêm phí lưu hành trung bình 2,5 triệu nữa thì tổng chi lên gần 10 triệu đồng.
          Theo lời khuyên của các chuyên gia ôtô thì thu nhập phải gấp 5 lần chi phí trên mới đảm bảo an toàn tài chính. Có nghĩa khách hàng Việt Nam thu nhập 50 triệu mỗi tháng mới thoải mái sử dụng xe hơi.
          Như vậy, liệu ở Việt Nam có bao nhiêu phần trăm số người có thu nhập trên 50 triệu đồng/tháng để mua được và “nuôi” được một chiếc ôtô?
Đức Thế (nguồn: Vietnamnet)

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Ảnh chưa công bố về cuộc chiến của Mỹ ở VN


Dưới đây là các bức hình chưa từng được công bố của tờ Newsweek:
Lần đổ bộ thứ 2 của đội Kỵ binh bay, hình chụp tại Quy Nhơn ngày 13/9/1965
Cảng Cam Ranh khi nhìn trong phòng lái của máy bay. Các tàu dưới biển đang được dỡ hàng. Ảnh chụp tháng 9/1965.
Ảnh máy bay B52 không kích vùng đất thép, cách Sài Gòn gần 30km về phía tây bắc. Ảnh chụp tháng 10/1965.
Ảnh chụp từ trên không một ngôi làng của Việt Nam sau khi bị dội pháo. Tháng 10/1965.
Một đội lính Úc rời Trại Gallipoli để tuần tra Vùng D. Ngày 22/10/1965.
Lính của quân đội Việt Nam Cộng hòa đang huấn luyện xe tăng từ Biên Hòa về Sài Gòn. Ngày 30/10/1965.
Quân lính thủy đánh bộ của Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng. Tháng 3/1965.
Biểu tình trước cổng Đại sứ quán Mỹ tại Sài Gòn. Ngày 8/2/1965.
Một người phụ nữ Long Xuyên bán hoa thờ cho người theo đạo Hòa Hảo. Ngày 13/8/1965.
Trên đường phố Sài Gòn. Ngày 29/10/1965.

Lính Mỹ và Úc đang canh giữ những người dân làng bị quân đội di tản từ vùng đất thép sau đợt không kích bằng B52. Ngày 13/10/1965.
Các quan tài loại tốt cho các binh sĩ Mỹ thiệt mạng được đưa xuống Căn cứ Không quân Travis, California. Ngày 28/5/1965.

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Ảnh: Tàn nhẫn cảnh tượng xẻ thịt loài cá lớn nhất đại dương

Khuyến cáo: Những ai bị tim mạch và huyết áp cao không nên xem chùm ảnh mô tả sự tàn nhẫn này.
Với phương tiện hiện đại, tàu thuyền đi khắp các đại dương trên thế giới, thì các loại cá voi ở tận Bắc Cực cũng đang có nguy cơ tuyệt chủng.
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả

Nghề săn bắt cá voi trên đại dương đã có lịch sử 8.000 năm. Thời tiền sử, việc săn bắt cá voi chỉ diễn ra ở các vùng biển ven bờ, nên có sự ảnh hưởng đến sinh thái không đáng kể.


Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả

Tuy nhiên, ngày nay, với phương tiện hiện đại, tàu thuyền đi khắp các đại dương trên thế giới, thì các loại cá voi ở tận Bắc Cực cũng đang có nguy cơ tuyệt chủng. Nếu như thế kỷ 19, người ta săn cá voi vì nhu cầu dầu, thì trong thế kỷ 20 chủ yếu là do nhu cầu thịt.

Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả

Loài bị săn khốc liệt nhất là cá voi tấm sừng hàm và cái voi minke. Theo các nhà khoa học, hai loài cá voi quý này chỉ còn vài trăm ngàn con ở Bắc Đại Tây Dương và Nam Cực. Nếu tình trạng săn bắt tiếp diễn, thì loài này có nguy cơ suy giảm nhanh chóng về số lượng và sẽ rơi vào tuyệt chủng.
Hiện tại, đã có 13 loài cá voi lớn bị liệt vào loài có nguy cơ tuyệt chủng trên toàn thế giới.

Mời độc giả xem những hình ảnh xẻ thịt loài cá khổng lồ của biển cả:


Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả
Cảnh tượng xẻ thịt "quái vật" khổng lồ biển cả